
Kịch bản văn học “Cây tre trăm đốt” (truyện cổ tích)
CẢNH 1: TẠI NHÀ PHÚ ÔNG
Nhạc… Hai nhân vật (Anh Khoai và con gái phú ông) đi vào từ hai bên sân khấu rồi khoác tay nhau, đổi tay hai lần, rồi lại di ra theo hai hướng
Khoai: Nàng ơi! Nàng ơi!
Tiểu thư: Khoai ơi! (gọi, lấy tay che mặt, quay ra phía khán giả tỏ vẻ thẹn thùng)
Khoai (dậm chân tỏ vẻ hơn dỗi): Tiểu thư! Tiểu thư à! Sao ta gọi mãi còn chưa ra đây?
Tiểu thư: Em đây, em đây! Em ra ngay đây ạ (tiến ra sân khấu, mỉm cười hạnh phúc, tay nắm tay)
Khoai: Ôi, đã bao lâu ta không gặp nàng rồi! Cho ta nhìn ngắm đôi mắt bồ câu của nàng nào. Sao dạo này nàng đi biển hay sao mà làn da rám nắng thế?
Tiểu thư (quay xuống dưới, cười e lệ): Dạ! không. Cha em không cho em đi đâu cả. Mấy hôm nay chị người ở bị ốm, thế nên em mới được mang cơm cho chàng ăn đấy. Dạo này chàng có khỏe không?
Khoai: Ta khỏe lắm. Chỉ nghĩ đến nàng thôi là ta đã khoẻ lắm rồi.
Nhạc Bethoven. Phú ông đeo kính đen đi vòng quanh sân khấu, tay chắp lại để phía sau.
Phú ông: Buông ra, buông cái tay nhau ra. Sao lại nắm tay nhau giữa ban ngày ban mặt thế kia? Không ra thể thống gì cả. Nam nữ thụ thụ bất tương thân. Buông ra ngay. (Phú ông lao vào giữa hai người)
Tiểu thư (Giơ tay ra gọi): Khoại! Anh Khoai ơi!
Khoai: Tiểu thư, nàng ơi!
Phú ông: Thôi ngay. Sến vừa thôi chứ. Con về nhà đi, cha sẽ nói chuyện với con sau. (Tiểu thư buồn rầu đi vào trong nhà)
Phú ông: Khoai ơi! Ta bảo. Đến hết tháng này là ngươi hết thời hạn đi ở cho nhà ta rồi đây. Ngươi có vui không?
Khoai (giọng như sắp khóc): Con vui lắm chứ ạ. Bao năm nay con cứ chiều chiều ra ngắm cửa bể chiều hôm, nhìn hoa trôi giữa dòng mà nhớ nhà, thương cho thân phận trôi nổi lềnh phềnh của mình.
Phú ông: Gớm, sao mà bi thảm thế. Ngươi ở với ta, cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày. Sướng thể còn gì.
Khoai: Vâng ạ. Rồi làm từ sáng tới tối, từ tối tới đêm cộng thêm nghe chửi sấp mặt nữa chứ ạ.
Phú ông (nói với mọi người): Này này, cứ đổ tiếng ác cho người lương thiện là sao? Ta đâu có ác như thế đâu. Mọi người đừng tin. Khoai nó chém gió đấy.
Phú ông (quay lại gọi Khoai). Mày lại đây ông bảo (Khoai lại gần), Ngươi thấy con gái ta như thế nào?
Khoai (Cười hớn hở). Ôi! Tiểu thư thì như sao sáng trên trời đêm, như trăng đêm rằm, đẹp người, đẹp nết, ai gặp cũng yêu mến ạ.
Phú ông (Mặt vênh váo): Con gái ta mà lại, nó giống bố nó đấy. Con nhà tông, không giống lông thì cũng giống cánh.
Khoai (Lẩm bẩm). bố cú mà đẻ con tiên, chả thấy giống gì.
Phú ông: Mày lại định ăn đánh hả thằng kia! Suốt ngày mày dìm hàng ông là sao đấy?
Khoai: Dạ không. Dạ không.
Phú ông: Ta chỉ có mỗi đứa con gái. Ta yêu thương lắm. Ta nhìn ngược nhìn xuôi. Ta thấy ngươi cũng là đứa chăm chỉ thật thà. Nếu nhà ngươi làm tiếp cho ta ba năm nữa, làm cho thật tốt, ta sẽ gả con gái ta cho. Nhà ngươi thấy sao?
Khoai (nhảy lên, chạy tới ôm lấy phú ông). Trời ơi! Ông nói thật chứ ạ? Được thế thì còn gì bằng nữa ạ. Ông cứ tin ở con ạ. Con sẽ làm thật tốt cho ông xem.
Phú ông: Vậy còn chờ gì nữa? Không mau đi làm đi.
Khoai: Con đi ngay đây ạ! Con đi ngay đây ạ. (Vừa chạy vừa kêu to: Mọi người ơi! Tôi sẽ được cưới tiểu thư, tôi sẽ được cưới tiểu thư Zê zê zê)
Phú ông (nói một mình): Thằng ngu! Cứ chờ đấy, tưởng bở. Đũa mốc mà chòi mâm son, công rãnh mà đòi sánh với đại dương, máng mương lại đòi tương đương với thuỷ điện. (Quay vào trong mà với bà vợ)
Bà nó ơi! Từ mai bà báo thằng chăn trâu nó nghỉ đi nhé!
Vợ: Ơ, thế mai ông chăn trâu à?
Phú ông: Thằng Khoai. À bà báo thêm cả mấy thằng trông ruộng cũng nghỉ cả đi nhé.
Vợ: Ông có điên không? Nghỉ cả thì ai làm? Nhà thì một huyện việc.
Phú ông: Bà khỏi lo. Có thằng Khoai rồi. Nó sẽ làm tất cả. Vì con gái yêu của tôi với bà. Ba năm. Tôi sẽ vắt kiệt sức nó như vắt quả chanh vào bát mắm tôm. Bà cứ chờ mà xem nhé.
(Phú ông đi vào. Tất điện) Lời dẫn: Trong ba năm sau đó, Khoại đã chăm chỉ làm việc, không quản nắng mưa. Anh làm việc và luôn chờ đợi ngày lấy được tiểu thư. Thế rồi ba năm cũng trôi qua…
CẢNH 2: BA NĂM SAU
Khoai: Con chào ông ạ!
Phú ông: Khoai đấy à con! Vào đây ta đang định gọi con.
Khoai: Thưa ông! Đã hết hạn 3 năm, con làm lụng vất vả, chăm chỉ, giờ ông cho phép con được cưới tiểu thư ạ.
Phú ông: Đương nhiên rồi, con ạ! Ta muốn tổ chức lễ cưới thật linh đình, ta mời tận mấy nghìn người cơ. Thế nên con hãy vào rừng chặt một cây tre trăm đốt rồi mang về đây để làm đũa ăn cỗ cưới.
Khoai: Uây, việc đó dễ lắm ạ. Con đi rừng, con gặp nhiều cây tre cao ơi là cao. Chắc chắn sẽ có nhiều cây tre trăm đốt.
Phú ông: Vậy con hãy cố tìm nhé! Tìm cho ra cây tre trăm đốt rồi ta sẽ làm đám cưới thật linh đình, long trọng.
Khoai: Dạ. Con đi ngay đây.
Phú ông: Con đi di! Đi mau về nhé!
Vợ phú ông: Ông ơi, có cây tre trăm đốt à?
Phú ông: Hỏi sao ngu thế! Làm gì có cây tre trăm đốt.
Vợ phú ông: Vậy sao ông bảo nó đi tìm cho mất công nó ra.
Phú ông: Nó sẽ đi vào rừng sâu, đi mãi đi mãi cho nó chết gục trong rừng thiêng nước độc. Ta sẽ gả con gái ta cho nhà chánh tổng giàu có. He he hé hé. Nó ngu thì cho nó chết…
CẢNH 3: KHOAI Ở TRONG RỪNG
Khoai: Trời ơi! Bao ngày nay đi tìm mà không có cây tre 100 đốt. Tìm đâu ra cây tre 100 đốt bây giờ? Nếu ta không tìm được thì sao? Ta sẽ không cưới được tiểu thư. Con tim ta tan nát và chết trong đau khổ mắt (nhạc Vợ người ta).
Khoai: Hu hu hu……
Bụt: Thôi con đừng khóc nữa.
Khoai: Dạ, chào ông. Con buồn quá con mới khóc ạ.
Bụt: Ta biết rồi. Ta sẽ giúp con?
Khoai: Thôi ông không cần an ủi con đâu. Con đã tìm rồi mà không thấy cây tre 100 đốt. Ông già thế thì làm sao mà tìm được.
But: Ta là thần rừng. Ta sẽ giúp con. Con hãy tin ta.
Khoai: Trời ơi! Ông là thần rừng ạ? Ông sẽ giúp con. Chao ôi! Con vui sướng quá. Con cảm ơn ông ạ! (nhạc nổi lên, Khoai lao tới ôm thần rừng và nhảy nhót, thần rừng sợ tránh ra…)
Bụt: Con hãy lấy 100 đốt tre rồi hô “khắc nhập, khắc nhập” nó sẽ thành một cây tre trăm đốt nhưng nó dài quá, con không mang về được nên hãy hô “khắc xuất, khắc xuất” rồi bỏ vào mà mang về. Vậy nhé ta đi đây.
Khoai: Con cảm ơn ông, con yêu ông lắm ạ. Thế là lấy được vợ rồi. Sướng quá đê! Sướng quá đê!
CẢNH 4: TẠI NHÀ PHÚ ÔNG
Khoai: Ông ơi con đã về đây.
Phú ông: Đây có phải cây tre trăm đốt đâu? Làm sao mà mày tìm được cây tre trăm đốt. Tao đã gả con gái tao cho nhà chánh tổng giàu có rồi.
Khoai: Trời! Sao ông có thể làm thế? Ông phải chờ tôi về đã chứ? Ông là người thất hứa.
Phú ông: Đây. Cỗ bàn linh đình đây, ngươi làm mất thời gian của ta. Ta bảo ngươi mang cây tre chứ có bảo người mang 100 đốt tre đâu?
Khoai: Ông chờ xem đây này. Tôi sẽ có cây tre trăm đốt cho ông (làm động tác, hô khắc nhập khắc nhập)
Phú ông: Ô lạ quá! Lạ quá! Cây tre trăm đốt này (chạy tới ôm lấy cây tre. Khoai liền hô khắc nhập, khắc nhập, phú ông liền bị dính vào)
Phú ông: Ối ối, sao thế này? Sao tôi lại bị dính vào thế này! Cứu tôi với! Cứu tôi với! Người đâu Cứu tao mau. Cứu mau! (Hai tên người làm chạy ra)
Người làm: Ông bảo gì bọn con ạ!
Phú ông: Đứng đây làm gì? Đồ ngu! Kéo ta ra mau.
Người làm: Vâng. Vâng. (Chạy tới kéo phú ông ra liền bị dính vào luôn)
Người làm: Ối ông ơi! Con cũng bị dính vào rồi. Hu hu! Cứu tôi với, cứu tôi với.
Phú ông: Khoai ơi! Mày cho ông ra đi! Ông sẽ gả con gái cho mày.
Khoai: Có thật ông làm thế không? Ông định lừa tôi nữa à?
Phú ông: Ta nói thật, nếu ta lừa người ta sẽ dính vào cây tre cả đời. Ta sợ rồi. Thả ta ra. Thả ta ra đi. Ta van xin ngươi đây.
Khoai: Được thôi, ông chờ đấy. Khắc xuất, khắc xuất!
Phú ông (cùng hai gã người làm ngã đè lên nhau). Ối giời ôi, thoát rồi thoát rồi. Sợ quá, sợ quá đi.
Phú ông: Con gái ơi! Con gái ơi Ra mà gặp Khoai đi. Nó về rồi đây này. Ta sẽ cho hai đứa nên duyên vợ chồng. Con ra đây đi.
Tiểu thư: Khoai, Khoai ơi…
Khoai: Tiểu thư. Vậy là ta sẽ về chung một nhà rồi. Vậy là công sức của ta đã được đền đáp. Ta rất hạnh phúc! (Hai người nắm tay nhau đi vòng quanh sân khấu).
(Tổng tập Văn học và tuổi trẻ 2018, NXB Giáo dục Việt Nam, tr.43 – 46)
